DOAN, Công ty TNHH Mỹ Phẩm Hoa Quỳnh 292/20 Bình Lợi P.13, Quận Bình Thạnh.TP Hồ Chí Minh, Ho Chi Minh, 70000, VN. 0833777889

SỰ TRỖI DẬY CỦA TẦNG LỚP SIÊU GIÀU

 

Hãy để tôi cung cấp cho bạn một vài con số để tiện việc đánh giá những gì đang xảy ra. Trong thập niên 1970, một phần trăm (dân số) chiếm khoảng 10 phần trăm thu nhập quốc gia tại Hoa Kỳ. Giờ đây, tỷ lệ thu nhập đó đã tăng gấp đôi lên đến trên 20 phần trăm. Nhưng điều thậm chí ấn tượng hơn là những gì đang xảy ra ở ngay chóp đỉnh về phân phối thu nhập. 0,1 phần trăm ở Mỹ giờ đây chiếm hơn tám phần trăm thu nhập quốc gia. khi mà 30 năm trước, con số đó chỉ là 1% . Hãy để tôi cung cấp một con số khác để dễ hình dung, đây là một con số tính toán vào năm 2005 bởi Robert Reich, thư ký của Bộ trưởng trong chính quyền Clinton. Reich đã xem xét sự giàu có của hai người được thừa nhận là rất giàu, Bill Gates và Warren Buffett, và thấy rằng nó tương đương với sự giàu có của gần 40 phần trăm dân số Hoa Kỳ, tương đương với 120 triệu người. Bây giờ, khi nó xảy ra, Warren Buffett là không chỉ là người có thế lực và giàu có, ông là một trong các nhà quan sát tinh nhuệ nhất của hiện tượng này, và ông có con số yêu thích của riêng của mình. Buffett chỉ ra rằng vào năm 1992, sự tổng tài sản của những người trong danh sách Forbes 400-- đây là danh sách 400 người giàu nhất nước Mỹ -- là 300 tỷ đô la. Hãy nghĩ về nó. Bạn thậm chí không cần phải là một tỷ phú để được có tên trong danh sách đó vào năm 1992. Vâng, hôm nay, con số đó cần gấp lên 5 lần lên đến 1,7 nghìn tỷ đôla, và có lẽ không cần phải nói với các bạn đâu, rằng chúng ta chưa được nhìn thấy điều gì tương tự xảy ra với tầng lớp trung lưu, sự giàu có chậm chạp tới với họ nếu không muốn nói là đang giảm đi. 

 
 
 
 

Rất nhiều yếu tố chính trị có thể được gộp lại theo thể loại "chủ nghĩa tư bản bè phái" thay đổi chính trị làm lợi cho một nhóm nội bộ những người có mối quan hệ tốt với nhau nhưng thực sự lại không có lợi cho những người còn lại trong chúng ta. Trong thực tế, loại bỏ chủ nghĩa tư bản bè phái là vô cùng khó khăn. Hãy nghĩ về những năm tháng mà các nhà cải cách cố gắng để thoát khỏi tham nhũng ở Nga, làm ví dụ, hoặc khó khăn đến thế nào để tái cơ cấu các ngân hàng ngay cả từ sau cuộc khủng hoảng tài chính nghiêm trọng nhất kể từ cuộc Đại Khủng hoảng, hoặc thậm chí khó khăn đến thế nào để khiến các công ty đa quốc gia to lớn kia, bao gồm cả những công ty với phương châm "không làm điều ác" phải đóng thuế ở mức ngang ngửa với tầng lớp trung lưu. Nhưng trong khi việc loại bỏ chủ nghĩa tư bản bè phái trong thực tế là thực sự, thực sự khó khăn, ít ra, về mặt tinh thần, nó là vấn đề dễ dàng. Sau hết, không ai thực sự ủng hộ chủ nghĩa tư bản bè phái Thật vậy, đây là một trong những vấn đề hiếm hoi có khả năng đoàn kết cánh tả và cánh hữu. Sự phê phán chủ nghĩa tư bản bè phái là trung tâm của phong trào Phản Kháng từ quần chúng, lấy phong trào Chiếm Phố Wall là ví dụ. 

 

Nhưng nếu chủ nghĩa tư bản bè phái, ít nhất là về mặt tinh thần, là phần dễ dàng của vấn đề, mọi thứ trở nên phức tạp hơn khi nhìn vào các thế lực kinh tế gây nên sự gia tăng bất bình đẳng thu nhập. Bản thân chúng không phải là quá bí ẩn. Toàn cầu hóa và cuộc cách mạng công nghệ, biến đổi kinh tế đôi làm thay đổi cuộc sống của chúng ta và biến chuyển kinh tế toàn cầu, đồng thời làm dậy lên làn sóng tầng lớp siêu giàu. Hãy ngẫm nghĩ về nó thôi . Lần đầu tiên trong lịch sử, nếu bạn là một doanh nghiệp năng động với một ý tưởng mới đầy sáng tạo hoặc một sản phẩm mới rất tuyệt vời, bạn có quyền truy cập gần như ngay lập tức tới một thị trường toàn cầu với hơn một tỷ người. Kết quả là, nếu bạn rất, rất thông minh và rất, rất may mắn, bạn có thể trở nên rất, rất giàu một cách rất, rất nhanh chóng. Một trong những trường hợp tiêu biểu gần đây nhất của hiện tượng này là David Karp. Người sáng lập 26 tuổi của Tumblr mới bán công ty của cậu ta cho Yahoo với giá 1,1 tỷ đô la. Hãy suy nghĩ về điều đó một phút thôi: 1,1 tỷ đô la, 26 tuổi. Đây là cách đơn giản nhất để nhìn biết cách mạng công nghệ và toàn cầu hóa đã tạo ra hiệu ứng siêu sao như thế nào trong những lĩnh vực nhãn tiền như, thể thao và giải trí. Chúng ta có thể thấy một vận động viên siêu đẳng hoặc một nghệ sĩ biểu diễn tài năng, ngày hôm nay, có thể tận dụng kỹ năng của mình tác động lên nền kinh tế toàn cầu bao giờ hết. Nhưng hôm nay, hiệu lực siêu sao kia đang diễn ra trên toàn bộ nền kinh tế. Chúng ta có những nhà công nghệ siêu sao. Chúng ta có những chuyên viên ngân hàng siêu sao. Chúng ta có những luật sư siêu đẳng và những kiến trúc sư siêu sao. Có những đầu bếp siêu sao và những nông dân siêu sao. Thậm chí, và đây là ví dụ yêu thích của cá nhân tôi, có cả những nha sĩ siêu sao, và khuôn mẫu nổi bật nhất là Bernard Touati, người Pháp đứng sau nụ cười tỏa nắng của dàn siêu sao như nhà tài phiệt Nga Roman Abramovich hay nhà thiết kế thời trang người người Mỹ gốc Âu Diane von Furstenberg. 

 
 

Vậy nếu không thích thì không thích gì đây? Vâng, có một vài thứ. Một trong những điều làm tôi lo lắng là cái mà chúng ta gọi chế độ tài phiệt nhân tài có thể quá dễ dàng trở thành chế độ tài phiệt bè phái. Hãy tưởng tượng bạn là một doanh nhân tài giỏi đã thành công trong việc bán được ý tưởng hay sản phẩm nào đó với giá hàng tỷ và trên đường trở thành một tỷ phú. Bạn sẽ bị cám dỗ sử dụng trí tuệ kinh tế của mình để thao túng các luật lệ của kinh tế chính trị toàn cầu theo chiều hướng có lợi cho bạn. Đó là không chì là một ví dụ mang tính giả thiết. Hãy nghĩ về Amazon, Apple, Google, Starbucks. Đây là những công ty được ngưỡng mộ nhất thế giới được yêu quý nhất, sáng tạo nhất. Họ cũng đặc biệt lão luyện trong việc làm việc với hệ thống thuế quốc tế để giảm thiểu hóa đơn thuế rất, rất đáng kể của họ. Tại sao lại chỉ dừng lại ở việc thao túng chính trị toàn cầu và các hệ thống kinh tế đương tồn tại theo chiều hướng đem lại lợi ích tối đa cho mình? Một khi bạn có sức mạnh kinh tế to lớn mà chúng ta thấy ở phần chóp tháp phân phối thu nhập và quyền lực chính trị chắc chắn đi kèm, bạn sẽ vô cùng bị cám dỗ để bắt đầu cố gắng thay đổi luật chơi theo chiều hướng có lợi cho mình. Một lần nữa, nó không đơn thuần mang tính giả thiết. Đó là những gì các nhà tài phiệt Nga đã làm trong việc tạo ra các phi vụ tư nhân hóa thế kỷ các tài nguyên thiên nhiên của nước Nga. Đó là một cách mô tả những gì đã xảy ra trong việc bãi bỏ quy định của các dịch vụ tài chính ở Mỹ và Vương Quốc Anh 

 
 

Điều thứ ba khiến tôi lo lắng nhất, đó là việc những lực lượng tích cực song song việc làm gia tăng lớp tài phiệt toàn cầu cũng đồng thời vắt kiệt tầng lớp trung lưu trong nền kinh tế công nghiệp phương Tây. Hãy bắt đầu với công nghệ. Các lực lượng tương tự đang tạo ra những tý phú cũng đang nuốt chửng nhiều việc làm vốn của giai cấp trung lưu. Lần cuối cùng bạn sử dụng dịch vụ của một đại lý du lịch là khi nào? Ngược lại với cách mạng công nghiệp, những người khổng lồ của nền kinh tế mới không tạo ra nhiều việc làm mới đến như vậy. Ở thời cực thịnh, G.M. tạo hàng trăm ngàn việc làm, Facebook dưới 10.000 việc làm. Đó là sự thật của toàn cầu hóa. Cùng với tất cả những gì nó làm giúp hàng trăm hàng triệu người thoát khỏi đói nghèo ở các thị trường mới nổi, nó cũng khiến nhiều công việc bị lưu chuyển ra khỏi các nền kinh tế phát triển phương Tây. Một thực tế đáng sợ là là không có quy tắc kinh tế nào có thể tự động chuyển hóa tốc độ tăng trưởng kinh tế thành sự thịnh vượng chung. Điều đó thể hiện trong những gì tôi cho là thống kê kinh tế đáng sợ nhất của thời đại chúng ta. Kể từ cuối thập niên 1990, sự tăng năng suất đã được tách ra khỏi mức tăng tiền lương và việc làm. Điều đó có nghĩa rằng các quốc gia chúng ta đang trở nên giàu hơn, các công ty của chúng ta đang trở nên hiệu quả hơn, nhưng chúng ta lại đang không tạo ra thêm việc làm và chúng ta đang không trả lương cao hơn. 

 
 
 

0 zalo
Messenger
www.facebook.com/DOANCENTURY/?modal=admin_todo_tour